Weblog

Monday, 22 October 2007

  • Alone !!!

    Vẫn là một ngày thứ bảy đơn côi . Khi xung quanh hắn , thiên hạ từng đôi từng đôi ríu rít bên nhau thì hắn vẫn thế . Vẫn một mình lặng lẹ phóng xe lao giữa dòng đời xuôi ngược . Vẫn là nụ cười nửa miệng một cách đáng ghét , vẫn là khuôn mặt bất cần đời .

    Gửi xe . Lê từng bước chân một cách nặng nề , hắn bước đi như kẻ vô hồn . Phải chăng khi buồn , con người ta có thể làm những việc mà bình thường họ không bao giờ nghĩ tới chứ đừng nói là làm . Hắn bước đi giữa dòng người nô nức vui chơi cho một ngày thứ 7 bình an .

    Đã bao nhiêu lần hắn tự nhủ " Mình phải quên , phải quên tất cả . Quá khứ phải thuộc về quá khứ " . Nhưng ... làm sao để có thể quên ? Khi những gì mình muốn quên lại đeo bám theo mình ... như một hình xâm không thể xoá trong đầu óc hắn . Hắn thật sự chẳng thể nào quên , khi hình bónh đó , lời nói đó vẫn luôn luôn quẩn quanh trí óc hắn .

    Lại có những lúc hắn háo hức chạy theo một hình bóng khác ... để rồi hắn nhận ra rằng , hắn vẫn chẳng thể quên được hình bóng cũ . Sau những lúc như thế , hắn lại cảm thấy mệt mỏi , rũ rượi như một người say quên đường về .

    Và hắn vẫn bước đi . Vẫn bước đi cho dù bên cạnh hắn không còn ai . Trở về nhà sau một đêm lang thang mệt nhoài ... nhưng hắn vẫn không thể ngủ được . Chẳng biết được rằng đêm nay là đêm thứ bao nhiêu hắn thức trắng . Bật máy , nhìn vào màn hình một cách vô cảm . Hắn nhìn từng người bạn online rồi lại offline . Hắn không muốn nói chuyện với bất cứ ai trong những lúc như thế này .

    Tiếng guitar vang lên trong màn đêm đưa hắn trở về với những giai điệu quen thuộc . Vẫn ai oán , não nùng và réo rắt . Từng lời hát như xoáy vào tận trong tâm hồn hắn , vào đến những ký ức đã ngủ vùi trong hắn khơi dậy toàn bộ nỗi đau của hắn .

    Hắn vẫn ngồi đấy , vẫn là không gian quen thuộc . Nhưng hôm nay không còn ly cafe đắng nghét , không còn điếu thuốc bậm môi . Hắn cảm thấy cổ họng mình khô khốc . Một ly nước lạnh không giải quyết được cơn khát của hắn . Thứ hắn cần giờ đây liệu có phải là một ly nước ? Không , hắn đang khao khát một giọng nói , một tiếng cười , một vòng tay của một thời đã xa .

    Từng câu hát vẫn vang vọng trong đầu hắn như một câu hỏi ... " Will my soul ever rest in peace ? " . Ai , ai có thể trả lời cho hắn câu hỏi này ? Chẳng một ai có thể trả lời giùm hắn .

    Ngoài hiên cửa , một cơn mưa phùn bất chợt ngang qua , để lại bên khung cửa những giọt mưa nhạt nhoà như nhứng giọt nước mắt ... cay đắng và mặn môi . Hắn cảm thấy lạnh lẽo , thời gian như ngừng lại lắng nghe nhịp đập con tim đang rã rời , mệt mỏi , thổn thức ... và nhớ về một khoảng trời hạnh phúc xa xôi .

  • Thinking 6 !!!

     Có nhng lúc cht nhận ra rng ta va đánh mất một th mà không gì có thể thay thế đưc

    Có nhng lúc cht cảm thấy lạc lõng ngay chính gia dòng đi này khi xung quanh ta không còn một ai .

    Có nhng lúc nhận thấy mình đã buông thả bãn thân mình để rồi ta cảm thấy mình thật bất lc trưc cuộc sống xô bồ .

    Có nhng lúc để cho men rưu , khói thuốc làm nhoà tâm trí mình ... để có thể quên đi một ngưi .

    Có nhng lúc thể trạng đã quá mệt mỏi vì nhng lo toan cuộc sống nhưng ta cũng không thể ngủ đưc .

    Có nhng lúc đã cố gng hết sc nhưng kết quả nhận về cũng chỉ là con số không .

    Có nhng lúc có đýợc cái ta muốn , nhưng đáng thương thay đó không phải là cái ta cần .

    Có nhng lúc không còn cảm giác đau khi bị tổn thương vì trái tim đã chai sạn rồi .

    Có nhng lúc muốn hét lên thật to nhưng cổ họng đã bị nghẹn lại bởi nhng giọt nưc mt .

    Có nhng lúc buồn nhưng không thể khóc .

    Có nhng lúc bên cạnh ta có chỉ còn lại nhng tiếng th dài .

    Có nhng lúc ta nh em thật nhiều .

    Cũng có những lúc ta nhận ra rng ... th ta va đánh mất có thể sẽ đưc s dụng tốt hơn khi nm trong tay ta .

    Cũng có nhng lúc ta cảm thấy rng ... xung quanh ta còn rất nhiều ngưi đang dõi theo ta hng ngày mà ta không hề hay biết .

    Cũng có nhng lúc ta nhận thấy rng ... ta có thể làm đưc nhiều việc hơn ta nghĩ .

    Cũng có nhng lúc ta ... tỉnh táo để nhìn nhận s việc một cách rõ ràng , rành mạch nhất .

    Cũng có nhng lúc giấc ngủ đến vi ta lúc nào không hay ... Khi đó ta lại tr về vi nhng giấc mơ hão huyền của mình .

    Cũng có nhng lúc mọi chuyện đến vi ta thật dễ dàng mà ta không hề đưc báo trưc .

    Cũng có nhng lúc trái tim lại cht rung lên vì một bóng hình ai đó .

    Cũng có nhng lúc giọt nưc mt lăn ra vì một ai đó .

    Cũng có nhng lúc ta đưc khóc như một đứa trẻ .

    Cũng có nhng lúc xung quanh ta là nhng niềm vui , nhng hạnh phúc nhỏ nhoi mà ta đã vô tâm bỏ qua .

    Cũng có nhng lúc ta tưng như đã quên đưc em .

    Nhng lúc thế này , nhng lúc thế kia ... Nhưng rồi sao ... cuối cùng thì .... Ta vẫn là ta thôi . Ta vẫn phải bước trên con đường của riêng mình . Một con đường đối với ta phía trước vẫn còn tăm tối lắm nhưng ta sẽ phải cố gắng hết sức thôi . Đơn giản chỉ một điều , ta là con trai kia mà . Ta phải có trách nhiệm với bất cứ việc gì ta làm , có trách nhiệm với những ai vẫn ngày đêm dõi theo ta .

  • Lizard Lizard Lizard !!!

    Lâu lâu lục lại được 1 số thứ hay thiệt ... 1 tờ giấy được viết ngày 17.9.2005 của Big Pig gửi cho Lizard . Cũng dc 1 năm rưỡi rồi , tờ giấy ngày nào nay cũng đã ngả sang màu vàng ố . Chợt mỉm cười khi nhớ về khoảng thời gian đó . Tại sao Em lại nghĩ Tôi giận em vì mấy chuyện lặt vặt cỏn con thế nhỉ ? Em chăm lo học hành nên không thể gặp Tôi ... điều đó là tốt cho Em ... vậy sao Tôi lại giận em được chứ ^^ . Tôi yêu Em còn chưa hết nữa cơ mà .

    Quay ngược thời gian về thời gian đó . Em - cô nữ sinh xinh đẹp giỏi giang . Tôi - cậu học sinh chơi nhiều hơn học . Vậy mà số phận lại đẩy Tôi về phía Em . Ngay đến bây giờ Tôi vẫn ngỡ rằng đó chỉ là một giấc mơ - một giấc mơ trong đó chỉ có Tôi và Em .

    3.8.2003 : Tôi chính thức trở thành bạn trai của Em . Và hơn 1 tháng sau đó , nụ hôn đầu tiên của Tôi dành cho Em lại vào ngày 15.9 khi Tôi & Em cùng coi bộ film Titanic ( có lẽ mình đểu khi chọn cái rạp tối hù )

    Trước đó - 7.9.2003 - Cả gia đình Tôi biết đến sự hiện diện của Em trong cuộc đời Tôi và họ hoàn toàn ủng hộ Em khi nghe Tôi nói về Em lúc bấy giờ . Và quả thật Em đã không làm họ thất vọng khi ... Họ hoàn toàn pó tay trước Tôi . Em đã làm thay đổi Tôi - một con ngựa chứng lúc nào cũng muốn nổi loạn lên ^^

    24.12.2003 . Em chính thức gặp mặt bạn bè Tôi . . Bạn bè Tôi chẳng hề ngạc nhiên khi nhìn thấy Em . Qua một vài phút tiếp xúc , họ hiểu tại sao Em có thể làm thay đổi được Tôi . Và Tôi thật sự xúc động khi nghe bạn Tôi nói rằng " Hôm nay mày là thằng may mắn nhất đấy " . Vâng , Tôi biết chứ ... Tôi biết hôm nay Tôi là người may mắn nhất trần gian khi bên cạnh Tôi có Em ^^

    25.8.2004 . Em nói rằng Em cần yên tĩnh cho năm học 12 của mình . Em không thể gặp Tôi được . Tôi đau lắm nhưng vẫn cố gắng mỉm cười và khuyên Em hãy tự giữ sức khoẻ của mình .

    17.10.2004 . Tôi không tin vào mắt mình khi nghe nhỏ em cùng trường nói với Tôi rằng " Em quen người khác " . 1 bàn phím , 1 màn hình ra đi cùng với nỗi tức giận của Tôi . Tôi đã từng nghĩ mình không thể nào tha thứ được cho Em . Nhưng sau đó , Tôi lại thấy mình ngốc nghếch , tại sao lại tin vào lời người khác mà trong khi mình chưa biết được sự thật thế nào . Và cũng may mắn cho Tôi , đó cũng chỉ là một tin đồn

    9.1.2005 . Hội trại trường Em . Tôi vui khi thấy em vẫn khoẻ . Tôi buồn khi em chỉ dành cho Tôi một vài phút ngắn ngủi .

    17.1.2005 . Thông qua bạn , Em gửi cho Tôi một bức thư và một chú gấu bông nhỏ mà đến h Tôi vẫn còn giữ nó . Một lần nữa , Tôi thật sự chìm đắm trong hạnh phúc mà Em mang lại cho Tôi .

    10.2.2005 . Cả nhà Em đi Huế . Tôi đứng lặng trước cửa nhà Em mà không biết nói gì hơn . Sinh nhật Em mà Tôi không thể gặp Em được sao . 10h tối hôm đó Em online . Còn gì vui hơn thế .

    11.7.2005 . Mình chỉ là "bạn" anh nhé . Tôi tưởng chừng như trái tim Tôi có hàng ngàn , hàng vạn mũi tên đâm thẳng vào . Vậy là sao , chuyện gì đang xảy ra đối với Tôi .

    12.7.2005 . Đọc được email mà Em gửi cho thằng bạn Tôi . Tôi cũng chẳng hiểu tại sao Em lại muốn chia tay . Khóc như chưa bao giờ được khóc .

    18.7.2005 . Gặp Em ngoài đường nhưng Tôi chỉ dõi bước theo . Tôi muốn Em không nhìn thấy Tôi , nhưng sâu thẳm trong Tôi ... Tôi lại muốn em nhìn thấy Tôi . Trở về nhà , và một cơn mưa trong lòng Tôi lại tuôn ra .

    24.12.2005 . Lang thang ở khu vực quận 8 cùng một người con gái khác mà trong lòng Tôi lúc nào cũng nhớ đến Em .

    11.2.2006 . Gọi điện thoại chúc mừng sinh nhật Em mà dường như Em không muốn nghe giọng nói của Tôi . Buồn lắm chứ , nhưng cũng đành chịu thôi . Chẳng ai lúc bấy giờ có thể chia sẽ cùng Tôi .

    8.2006 . Quen một người con gái khác . Tôi giống như một người chết đuối vớ phải cái phao . Đã có những lúc Tôi tưởng rằng hình bóng của Em trong Tôi đã mờ nhạt . Nhưng có lẽ là Tôi đã sai ...

    4.2007 . Biết được một số việc mà Tôi không nên biết . Tôi đem Her ra so sánh cùng Em . Và thật lạ , bao nhiêu nỗi bực mình , tức giận mà Her đem lại cho Tôi đều bị hình bóng của Em làm tan biến . Tôi chợt thấy mình bình yên khi nhớ về Em .

    Và ngày hôm nay , sau khi ngồi đọc lại toàn bộ những gì mà Em viết cho Tôi . Lòng chợt thấy bình yên ... không còn những nỗi buồn về Em , không còn những đêm thức trắng chỉ để nhớ về Em , không còn những ngày lang thang chỉ mong gặp được Em . Giờ đây trong Tôi chỉ còn lưu lại một chút hình bóng của Em - một cô nữ sinh áo dài tóc thắt bím bên cạnh Tôi như một con bươm bướm trắng - ngây thơ và trong sáng đến lạ lùng ^^

    Đóng dấu và Ký Tên
    Lizard Of Chocolate Or Người Lớn của Nhóc ^^

  • Đêm Sài Gòn

    Sài Gòn không có những mùa thu vàng rực nắng , không có tiết trời se lạnh cuối đông . Sài Gòn chỉ vỏn vẹn hai mùa mưa nắng . Một sớm thức dậy , người Sài Gòn vội vội vàng vàng phóng xe đến sở làm . Người sống ở Sài Gòn suốt ngày vùi đầu vào công việc và những lo toan của cuộc sống . Nói thẳng ra Sài Gòn là thành phố của công việc , những phút giây thư giãn của người Sài Gòn thi thoảng đó chỉ là những niềm vui công sở , những nụ cười được bạn bè trao nhau khi biết được bài làm của mình đạt điểm tốt , là những lúc gia đình quây quần bên mâm cơm .... Sài Gòn chỉ trở nên quyến rũ , lộng lẫy khi những giọt nắng cuối ngày vội tắt , từng dòng người nối theo nhau xuống phố đêm đêm ...

    Khi ánh đèn đầu tiên được mở ra , cả Sài Gòn rạo rực chuyển mình . Sài Gòn trở nên rực rỡ như thiếu nữ đến tuổi xuân thì . Dạo một vòng quanh những con phố lớn , bất chợt nhận ra Sài Gòn đã thay đổi quá nhiều với những sự tráng lệ của những cao ốc , toàn nhà vút lên giữa trời đêm , những ánh đèn lấp lánh phả hơi đêm khiến Sài Gòn càng thêm hào nhoáng . Đi trên đường Đồng Khơi vào những đêm mưa cảm thấy thật thích với hàng liễu rủ được che phủ bởi những chùng đèn màu treo lơ lửng giữa không trung tạo nên một con đường dát vàng như những mảnh trăng nghiêng soi .

    Mỗi một nơi ở Sài Gòn , trên từng góc phố con đường đều để lại trong tâm hồn người Sài Gòn những khoảng khắc khó quên . Người nối người , xe nối xe ... bình thản lướt qua nhau , ngắm nhìn những cô gái Sài Gòn lộng lẫy trong những bộ áo cánh tuyệt đẹp như vẽ nên nét rạng ngời của một thành phố mang tên Bác .

    Đêm Sài Gòn hồ hởi với những tiếng nói cười của từng tốp bạn bên bến Bạch Đằng , bên nhà hát thành phố hay là nhà thờ Đức Bà ... Đêm Sài Gòn quyến rũ với những cặp tình nhân tay trong tay sánh bước bên nhau lang thang qua khắp mẻo đường ... Đêm Sài Gòn ấm cúng với những tiếng nói cười , tiếng nô đùa của trẻ nhỏ quanh khu vực tượng Bác tại khu trung tâm ... Đêm Sài Gòn lạnh buốt với những tiếng thở dài của người dân lao động ...

    Đêm Sài Gòn còn là đêm mưu sinh khi còn không ít người vẫn phải lao động . Đó là những người bán hàng rong trong khu trung tâm , đó là những cậu bé đánh giày lang thang , đó là những cô bé bán vé số mời mọc mọi người , đó là những bác xe ôm im lặng chờ khách .

    Đêm Sài Gòn đã ăn sâu vào ký ức của mỗi người chúng ta ... Sài Gòn đã chứng kiến cả một tuổi thơ của mỗi người .. Và giờ chúng ta lại được chứng kiến Sài Gòn lớn lên , trưởng thành và rực rỡ tiềm năng . Như một hồi chuông ngân vang nguyện hồn người , Sài Gòn thật đẹp , rộng lớn bao la , mang nhiều ẩn số thu hút người đi , người đến và cả người ở lại . Trên mảnh đất Sài Gòn này , từng dòng người từ khắp mọi miền đất nước đến đây mang theo hương vị của từng miền đã vẽ nên một Đêm Sài Gòn phồn hoa , quyến rũ ...

  • Thinking 5 !!!

    Thành phố chợt rung lên sau tiếng hét mang hình hài huỷ diệt. Ta ngửa cổ tu từng ngụm rượu nồng. Rượu đắng ngắt như đêm...

    Những mảnh sao trên trời hú gọi linh hồn nghệ sĩ, bước chân đời vẫn đang trĩu nặng bởi những nhọc nhằn lẫn khuất nơi bờ vai.

    Em và tình em vẫn nghìn trùng xa ngái...

    Cả một thời phiêu du lãng tử . Ta đã có được gì ngoài dăm vần thơ lẻ? Bàn chân đã vẹt mòn mà lòng vẫn trơn tru.

    Mê mải kiếm tìm những sự thật. Ta đã biến mình thành một mũi tên phóng đi giữa trời bão tố. Mũi tên không quay đầu lại, nhưng một ngày kia sẽ găm vào cát bụi...

    Bóng hình em. Một góc đời bình lặng mà ta luôn nghĩ về sau khi những giọt mồ hôi lăn xả. Bóng hình vẫn đó... Mà sao chẳng lối ta về?

    Ta không biết mình đang nói với mình hay đang nói với em. Hay đang biện minh cho một phút tim ta yếu lòng nghĩ vội. Ừ, thì ta nói với đêm. Đêm tàn nhẫn trong sự im lặng vĩnh hằng.
    Khói thuốc đã bậm môi. Một thứ nhựa nhầy giống dầu ăn loang đều trên môi hình như là nicotin quánh đạc. Khói thuốc trung thành với kẻ cô đơn, không chịu tan ra với đêm, tan ra với ngoài kia rầm rầm xe cộ...

    Ta chợt rùng mình nhận ra ta là đứa trẻ ngoan hiền đang rúc đầu vào lòng mẹ. Thú tội với mẹ yêu những việc làm sai trong ngày. Vâng, đứa trẻ làm sai biết thú nhận chẳng bao giờ bị mẹ la hay mắng, mà sẽ luôn được mẹ bao dung.

    Mẹ bao dung, đêm cũng bao dung. Đêm cho ta tạm trú một linh hồn cô độc. Đêm không xua đuổi cảm xúc khi ta cần để thực hiện những ý định cao cả của con người. Đêm cho ta gửi trọn tình yêu vụng trộm, tưởng tượng vụng trộm và cả những cái nhíu mày vụng trộm. đêm là người mẹ thứ hai!

    Rượu nồng chếnh choáng men say...

    Men rượu giằng ta trở về với em. Em hiện diện trước ta với nụ cười thánh thiện. Ta quờ tay vào khoảng tối như kẻ mù loà quờ tay tìm đồ ăn khi đói dạ. Bàn tay nặng trịch lỗi lầm!

    Chưa bao giờ những câu văn chạy lan khắp thân ta như dòng máu nóng. Ta trêu trọc cả con thạch sùng để đánh lừa mình cho thời gian mau về sáng. Một nỗi sợ hãi vô cớ bùng lên...trời sáng ta là ai?

kythien179

  • Visit kythien179's Xanga Site
    • Name: K? Thiên
    • Birthday: 9/17/1986
    • Gender: Male
    • Member Since: 10/19/2007

About Me

  • I'm a morphine child with metal heart ...

Chatboard (9)

  • GloomyMarch
    Hathu nè anh, e add lại nghen :D
  • yanrum090991
    me 2 =)) =))...ho`i trc e co' choi cai' nay` rui` nhung chan' [hem co] ai vo^].....h thì thy' no' cung~ hay hay ;))
  • yanrum090991
    2 anh Kỳ :))
  • yanrum090991
    2 anh Kỳ :))
  • yanrum090991
    2 anh Kỳ :))
  • yanrum090991
    2 anh Kỳ :))
  • yanrum090991
    2 anh Kỳ :))
  • kythien179
    hiểu rồi ... cái này cũng dễ chơi phết ^.^
  • kythien179
    chẹp chẹp ... chơi cái này chơi thế lào nhở ??